Bài giảng Tiếng Việt 1 (Kết nối tri thức) - Bài 1: Tôi đi học - Phạm Thị Phương
Bạn đang xem 30 trang mẫu của tài liệu "Bài giảng Tiếng Việt 1 (Kết nối tri thức) - Bài 1: Tôi đi học - Phạm Thị Phương", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.
File đính kèm:
bai_giang_tieng_viet_1_ket_noi_tri_thuc_bai_1_toi_di_hoc_pha.pptx
Nội dung tài liệu: Bài giảng Tiếng Việt 1 (Kết nối tri thức) - Bài 1: Tôi đi học - Phạm Thị Phương
- UỶ BAN NHÂN DÂN QUẬN HỒNG BÀNG TRƯỜNG TIỂU HỌC AN HỒNG MÔN: TIẾNG VIỆT 1 Bài 1: Tôi đi học Giáo viên thực hiện: Phạm Thị Phương
- Khởi động
- TRÒ CHƠI TRẠM XE BUÝT PLAY
- Hôm trước các em học bài gì? Ngôi nhà RIGHT/ĐÚNG WRONG/SAI
- Trước ngõ nhà của bạn nhỏ có gì? Trước ngõ nhà bạn nhỏ có hàng xoan RIGHT/ĐÚNG WRONG/SAI
- Tiếng chim hót ở đầu hồi như thế nào ? Tiếng chim hót đầu hồi lảnh lót RIGHT/ĐÚNG WRONG/SAI
- Câu thơ nào nói về hình ảnh mái nhà? Mái vàng thơm phức RIGHT/ĐÚNG WRONG/SAI
- Bài 1 Tôi đi học
- Quan sát hình ảnh các bạn trong ngày đầu đi học 01 02 KHỞI ĐỘNG KHÁM PHÁ 03 THỰC HÀNH a. Hìnhb. Ngày ảnh đầu bạn đi nào học giống của với em trongem có ngày gì đáng đầu tiênnhớ? đi học?
- Đọc mẫu Tay dò Tai nghe Mắt dõi
- Tôi đi học Một buổi mai, mẹ âu yếmyêm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã đi lại nhiều lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi đều thay đổi. Hôm nay tôi đi học. Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân. Thầy giáo trẻ, gương mặt hiền từ, đón chúng tôi vào lớp. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rồi nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn bạn ngồi bên, người bạn chưa quen biết, nhưng không thấy xa lạ chút nào. Vần: yêm ( Theo Thanh Tịnh)
- Đọc nối tiếp câu Tôi đi học 1 Một buổi mai, mẹ âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường 2 làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã đi lại nhiều lần, nhưng lần 3 4 này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi đều thay đổi. Hôm nay tôi đi học. 5Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân. 6Thầy giáo trẻ, gương mặt hiền từ, đón chúng tôi vào lớp.7 Tôi 8 nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rồi nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn bạn ngồi bên, người bạn chưa quen biết, nhưng không thấy xa lạ chút nào. ( Theo Thanh Tịnh)
- Tôi đi học 1 Một buổi mai, mẹ âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã đi lại nhiều lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi đều thay đổi. Hôm nay tôi đi học. 2 Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân. Thầy giáo trẻ, gương mặt hiền từ, đón chúng tôi vào lớp. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rồi nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn bạn ngồi bên, người bạn chưa quen biết, nhưng không thấy xa lạ chút nào. ( Theo Thanh Tịnh)
- Đọc nối tiếp đoạn Tôi đi học 1 Một buổi mai, mẹ âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã đi lại nhiều lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi đều thay đổi. Hôm nay tôi đi học. 2 Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân. Thầy giáo trẻ, gương mặt hiền từ, đón chúng tôi vào lớp. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rồi nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn bạn ngồi bên, người bạn chưa quen biết, nhưng không thấy xa lạ chút nào. ( Theo Thanh Tịnh)
- Tiêu chí đánh giá ĐọcĐọc đúngđúng 01 ĐọcĐọc to,to, rõrõ 02 NgắtNgắt nghỉnghỉ đúngđúng chỗchỗ 03
- Tôi đi học Một buổi mai, mẹ âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã đi lại nhiều lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi đều thay đổi. Hôm nay tôi đi học. Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân. Thầy giáo trẻ, gương mặt hiền từ, đón chúng tôi vào lớp. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rồi nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn bạn ngồi bên, người bạn chưa quen biết, nhưng không thấy xa lạ chút nào. ( Theo Thanh Tịnh)
- Tiêu chí đánh giá 1 Đọc đúng 2 Đọc to, rõ 3 Ngắt, nghỉ đúng chỗ Đọc và nhấn giọng 4 phù hợp
- Tôi đi học Một buổi mai, mẹ âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã đi lại nhiều lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi đều thay đổi. Hôm nay tôi đi học. Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân. Thầy giáo trẻ, gương mặt hiền từ, đón chúng tôi vào lớp. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rồi nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn bạn ngồi bên, người bạn chưa quen biết, nhưng không thấy xa lạ chút nào. ( Theo Thanh Tịnh)

